Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2025

[Tiên hiệp] Tam giới đại kiếp – Long Phi Tứ Hải


Ngàn vạn năm trước, thiên tộc, nhân tộc và ma tộc cùng chung sống trong một không gian gọi là Đại Địa. Thiên tộc pháp thuật vô biên, có thiên khí hộ thể, thọ cùng trời đất.
Nhân tộc yếu ớt, không biết pháp thuật, tuổi thọ ngắn ngủi. Tuy nhiên người trong nhân tộc có tham vọng và vô cùng thông minh. Không ít người trong số họ đã được người của thiên tộc dạy cho pháp thuật, trở thành những pháp giả, kiếm giả, võ giả và nhẫn giả. Đây đều là những lớp người kiệt xuất của nhân tộc, có thể phân cao thấp với ma tộc và thiên tộc. Ma tộc bạo tàn vô cùng, thích chém giết, luôn muốn thôn tính nhân tộc và thiên tộc. Xét về pháp thuật, ma tộc vượt xa nhân tộc và thiên tộc. Bởi vậy hai tộc này đã phải liên kết với nhau để chống lại ma tộc. Cho đến 1000 năm trước, cuộc thánh chiến đã nổ ra. Đương lúc chiển hỏa khốc liệt nhất, một hòn Thiên Ngoại Phi Thạch va vào Đại Địa, phân Đại Địa ra làm tam giới: Thiên giới, nhân giới và ma giới. Cũng từ đây, nhân tộc có mảnh đất riêng của mình. Tuy nhiên, theo truyền thuyết kể lại, 1000 năm sau, thiên kiếp sẽ xảy ra. Khi ấy con đường nối liền thiên giới, ma giới và nhân giới sẽ xuất hiện. Một cuộc huyết chiến kinh thế là không thể tránh khỏi.
Nhân vật chính:
Lạc Vũ: một thiếu niên của Lạc Quốc, thiên tư hơn người, ngộc tính cực cao. Lạc Vũ cơ duyên xảo hợp được Vô Danh lão nhân nhận làm đệ tử, truyền cho yếu quyết của bốn phái Kiếm giả, Nhẫn giả, Võ giả, Pháp giả. Trên người Lạc Vũ có chú văn của Thiên-Nhân -Ma, đó là dấu hiệu của người sẽ dẫn dắt nhân tộc chống lại thiên kiếp.
Hệ thống tu luyện:
-Kiếm gỉa: Kiếm sĩ – Kiếm sư -Kiếm hầu – Kiếm tôn – Kiếm vương- Kiếm Thánh
-Võ giả: Võ sĩ – Võ sư – Võ hầu – Võ tôn – Võ đế – Võ thần
-Pháp giả: Pháp sĩ – Pháp sư – Pháp hầu – Pháp tôn – Pháp hoàng- Pháp tiên
-Nhẫn giả: Nhẫn tử – Nhẫn sư – Nhẫn hầu – Nhẫn tôn – Nhẫn quân – Nhẫn thiên
Các bậc Kiếm thánh, Võ thần, Pháp tiên và Nhẫn thiên có sức mạnh ngang với người của thiên tộc và ma tộc. Tuy nhiên, rất ít người của nhân tộc đạt đến cảnh giới này.
Hệ thống tu luyện của trân thú
-Trân thú: Dị thú – Linh thú – Linh tôn – Thánh thú – Tiên thú
Trân thú tu luyện đến bậc thánh thú đã có thể học pháp quyết do chủ nhân truyền dạy, tu luyện đến bậc Tiên thú có thể hóa thành hình người.
Chương 1: Vô Danh Đạo Trưởng
Phía tây Không Minh Nhai là một thảo nguyên rộng lớn, hoa cỏ tốt tươi. Nơi đây khí hậu ôn hòa, bốn mùa đều ấm áp, có thể coi là tiên cảnh ở chốn nhân gian. Tuy nhiên rất ít người đặt chân đến thảo nguyên này, phần vì nó không có tên trên bản đồ của nhân tộc, phần vì nơi này cách xa khu vực nhân tộc sinh sống. Thế nhưng hôm nay có hai người của nhân tộc đã đặt chân tới đây. Một người thân hình khôi vĩ, khoác một bộ áo giáp màu vàng, toàn thân tỏa ra hào quang chính khí. Đôi mắt y đỏ ngầu, phát ra những tia nhìn tức tối nhìn kẻ đối diện. Đó là một lão nhân thân hình ốm yếu, quần áo rách rưới. Lão cầm một vò rượu tu ừng ực, không thèm để ý tới nam nhân mặc áo giáp kia.
- Ngươi là tên nào mà dám cản đường ta? Nam nhân mặc áo giáp tức giận nói. Thanh âm của y phát ra như long ngâm hổ khiếu, chỉ nghe cũng biết y là một tuyệt thế cao thủ, tu luyện đã tới mức đăng phong tạo cực.
Lão nhân kia uống xong vò rượu rồi lấy tay quẹt ngang miệng nói:
-Người trẻ tuổi, có phải người đến từ Thiên Cực Môn?
Nam nhân mặc áo giáp cười nói, vẻ đầy kiêu ngạo:
-Xem ra lão cũng có tí hiểu biết đấy. Đã biết ta là người của Thiên Cực Môn, sao còn không mau tránh đường.
Lão nhân kia cười hềnh hệch rồi nói:
- Ta không những biết ngươi là người của Thiên Cực Môn mà còn biết sư phụ của người là Võ Thần Đới Quảng Nhiên. Ngươi là đệ tử của ông ta, Phong Vô Kỵ.
Nam nhân mặc áo giáp nghe đến năm chữ ” Võ Thần Đới Quảng Nhiên” thì chau mày lại. Nghe tiếp đến ba chữ “Phong Vô Kỵ” thì nhịn không nổi nữa:
-Ngươi biết sư phụ ta ư ?
Lão nhân kia ngồi bệt xuống đất, đưa tay chống cằm rồi nói:
-Năm mươi năm trước, sư phụ ngươi khoe với ta đồ đệ của lão đã luyện tới cảnh giới Võ Thần, cảnh giới mà lão luyện mất 100 năm mới đạt tới. Hắc hắc, nhưng theo ta thấy ngươi vẫn còn kém xa sư phụ của ngươi lắm.
Phong Vô Kỵ cười vang một tiếng. Tiếng cười của y tạo thành một đợt cuồng phong dữ dội, khiến cho những đám cỏ trong phạm vi năm mươi trượng đều phải rạp xuống. Y cười xong rồi nói một cách lạnh lùng:
- Từ khi ta xuất quan, chưa có kẻ nào ăn nói ngông cuồng như vậy với ta.
Phong Vô Kỵ vừa nói đến chữ “ta”, thân hình của y đã ở ngay sát lão nhân rách rưới. Trong sát na, song quyền của y đấm mạnh vào ngực lão nhân kia. Quyền tới như núi lở, phát ra thanh âm như sấm nổ, cơ hồ có thể hủy thiên diệt địa. Với song quyền này, Phong Vô Kỵ tự tin có thể khiến lão già ăn mặc rách rưới kia hối hận về những lời đã nói. Nào ngờ, kẻ phải hối hận lại chính là y. Bởi vì cũng trong sát na mà Phong Vô Kỵ xuất quyền, lão nhân kia cũng đã kịp vẫy tay một cái, một luồng bạch quang tụ lại trên tay lão thành hình một thanh trường kiếm. Thanh trường kiếm này cũng xuất ra một chiêu đấu lại song quyền của Phong Vô Kỵ. Kiếm quang vừa chạm vào song quyền, Phong Vô Kỵ đã biết mình gặp phải cao thủ. Thậm chí còn là cao thủ độc nhất vô nhị trong nhân tộc. Nhưng tính tình của y vốn cố chấp, không xuất quyền thì thôi, một khi đã xuất thì phải đánh tới nơi tới chốn. Y gia tăng thêm linh lực vào quyền đầu rồi đánh về phía trước. Quyền này so với song quyền lúc nãy còn mạnh hơn gấp bội, nhanh đến nỗi không thể nhìn thấy, cũng không thể nghe thấy. Nhưng lão nhân kia vẫn cười cười như không có gì. Một tay lão phất lên, đồ hình âm dương bát quái bống hiện ra giữa không trung, tạo thành một bức tường ngăn chặn trọng quyền của Phong Vô Kỵ.
Quyền của Phong Vô Kỵ vừa chạm vào đồ hình bát quái thì dị biến phát sinh. Từ trong đồ hình bát quái xuất hiện mười hai đạo kiếm quang bay ra, tấn công y tới tấp. Quá kinh ngạc, Phong Vô Kỵ chỉ kịp xoay mình một cái, dùng áo giáp đỡ hết mười hai đạo kiếm quang này. Chỉ thấy áo giáp của Phong Vô Kỵ phát ra ngũ sắc kim quang, kiếm quang bắn vào nó lập tức bị dội ra ngoài.
Lão nhân ăn mặc rách rưới cười nói:
-Khá lắm, không ngờ ngươi đã luyện được Hoàng Kim Đế Giáp, thảo nào Đới Quảng Nhiên lại tự hào về ngươi như vậy.
Phong Vô Kỵ trấn tĩnh lại, thấy mình đã bị đẩy lùi tới ba trượng. Trong lòng y không khỏi kinh sợ lão nhân đứng trước mặt. Nhìn thủ pháp vừa rồi mà lão nhân sử dụng, y buột miệng kêu lên:
-Đại Kiếm Môn, lão là người của Đại Kiếm Môn?
Lão nhân kia nghe thấy ba chữ “Đại Kiếm Môn” thì nhăn mặt nói:
-Đừng nhắc tới Đại Kiếm Môn trước mặt ta.
Đại Kiếm Môn cùng với Thiên Cực Môn là hai trong bốn tiên phái lớn nhất của nhân tộc. Đại Kiếm Môn là tiên phái duy nhất của các kiếm giả. Còn Thiên Cực Môn là tiên phái chuyên đào tạo ra những võ giả hùng cường. Thủ pháp vừa rồi của lão nhân này rất giống với kiếm giả của Đại Kiếm Môn, nhưng tại sao lão lại có biểu tình kì quái khi nghe tới Đại Kiếm Môn?
-Lão…lão là Vô Danh Đạo Trưởng. Năm xưa sư phụ ta chỉ có giao tình với hai người ở Đại Kiếm Môn, một là với Trụ Vi Đạo Trưởng, nhưng người này đã qui tiên rồi. Người còn lại chính là ngươi, Vô Danh Đạo Trưởng.
Vô Danh Đạo Trưởng nghe vậy trong lòng không khỏi ngậm ngùi. Lão khẽ cười rồi nói:
-Nể tình sư phụ ngươi, hôm nay ta không tính toán với hậu bối. Nhưng ngươi phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Phong Vô Kỵ đặt chân tới thảo nguyên này để tìm một thứ cực kì trân quí. Đó là thứ mà y đã phải khổ tâm tìm kiếm ròng rã mấy chục năm nay. Khi nghe Vô Danh Đạo Trưởng nói vậy, y không thể chấp nhận được.
-Dám hỏi đạo trưởng một câu, đạo trưởng dựa vào cái gì mà bắt tôi rời khỏi nơi đây.
Vô Danh Đạo Trưởng hừ một tiếng. Mục quang lão nhìn thẳng vào Phong Vô Kỵ. Trong khoảnh khắc ấy, hai mắt lão bùng lên một nguồn sát khí dữ dội. Phong Vô Kỵ vốn tự phụ nhưng cũng không khỏi giật mình khi nhìn vào đôi mắt ấy.
-Nếu ngươi không rời khỏi nơi đây, ta e rằng sẽ phải đắc tội với Đới Quảng Nhiên.
Nói xong, lão đẩy linh lực vào ngón tay, phát ra một đạo kiếm quang. Phong Vô Kỵ biết lời nói của Vô Danh Đạo Nhân không phải là giả. Xét về linh lực, y vẫn còn dưới lão một bậc, nếu miễn cưỡng đấu tiếp e rằng chỉ chuốc thất bại mà thôi. Phong Vô Kỵ tức giận rồi nói:
-Được, hôm nay đạo trưởng linh lực cao hơn tại hạ. Tại hạ không thể đấu lại. Nhưng xin người hãy nhớ, sẽ có một ngày tại hạ đến để đòi món nợ này.
Phong Vô Kỵ quay người bỏ đi. Thân hình y hóa thành một đạo kim quang rồi bay vọt lên không trung, chớp mắt đã rời khỏi đại thảo nguyên.
Vô Danh Đạo Trưởng nhìn lên trời rồi nở một nụ cười. Lão quay lại rồi khẽ nhẩm đọc một đoạn kinh. Bất chợt khoảng không gian nơi lão đang đứng bỗng chốc hiện ra một hố đen lớn. Trong hố đen ấy không ngừng phát ra tiếng kêu gào thảm khốc cực kì kinh dị. Bống chốc một cánh tay khổng lồ màu đen từ hố đen vươn ra tóm lấy Vô Danh Đạo Trưởng. Rất nhanh, Vô Danh Đạo Trưởng đã kịp thời thoái lui, tránh được bàn tay khổng lồ ấy. Hai tay lão chắp lại tạo thành thủ ấn. Từ thủ ấn, một hàng kinh văn màu đỏ hiện ra giữa không trung. Tức thì tiếng kêu gào thảm thiết từ trong hố đen im bặt. Cánh tay khổng lồ màu đen kia cũng nhanh chóng thu về. Vô Danh Đạo Trưởng tiến tới gần hố đen rồi đưa tay thò vào. Chốc lát lão đã kéo ra một cánh tay khác, một cánh tay yếu ớt của con người.
Đó là cánh tay của ai? Người nào lại trú ẩn trong hố đen kỳ dị này?
Vô Danh Đạo Trưởng trong lòng đầy hoài nghi nhưng vẫn tiếp tục kéo mạnh. Phút chốc người trong hố đen đã được kéo ra. Đó là một thiếu niên trần truồng, trên cơ thể y có ba hàng chữ cổ quái, kéo dài từ cổ xuống tới tận chân. Ba hàng chữ này bất thình lình nhô ra khỏi người y rồi tấn công Vô Danh Đạo Trưởng.
Vô Danh Đạo Trưởng định thần nhìn kĩ lại thì phát hiện ba hàng chữ kia đã hóa thành ba con hắc xà. Cả ba con hắc xà đều cắn vào cánh tay của lão. Bất chợt một luồng hào quang chói lòa phát ra từ bàn tay của Vô Danh Đạo Trưởng, đẩy lùi cả ba con hắc xà lại. Đây là chính là cang khí hộ thể của Vô Danh Đạo Trưởng : Huyền Thiên Kiếm Giáp. Chỉ có kiếm giả luyện đến cảnh giới Kiếm Thánh mới tạo ra Huyền Thiên Kiếm Giáp. Xem ra tu vi của lão cũng đến mức kinh thế hãi tục rồi.
Lúc Vô Danh Đạo Trưởng kéo thiếu niên kia gần ra khỏi miệng hố thì dị biến phát sinh. Trong miệng hố phát ra thanh cực kì ghê rợn:
-Trả lại cho ta! Trả lại cho ta!
Kế đó miệng hố đen ngày càng mở rộng, tựa như muốn nuốt chửng cả Vô Danh Đạo Trưởng lẫn người thiếu niên kia. Đồng thời từ trong hố đen phát ra một lực kì quái, hút mọi vật vào bên trong.
Thân hình của Vô Danh Lão Nhân chẳng mấy chốc đã bị kéo về phía hố đen. Lão tức giận quát lên một tiếng:
-Yêu nghiệt to gan, dám tác oai tác quái trước mặt ta sao?
Tức thì hữu thủ của lão vẽ một vòng tròn lên không trung. Vòng tròn vừa vẽ xong lập tức phát ra quang hoa ngũ sắc. Chính giữa vòng tròn xuất hiện một chữ “Đạo” sáng chói. Chữ Đạo này nhanh chóng bắn thẳng vào lỗ đen. Chỉ trong nháy mắt, cả hố đen đã phát sáng. Bên trong, tiếng kêu gào thảm thiết lại vang lên.
-A a a a a a…..!
Hố đen rung chuyển dữ dội rồi từ từ thu nhỏ lại cho đến khi biến mất hoàn toàn. Khi hố đen gần biến mất, một viên huyết châu từ trong lòng hố bay ra. Vô Danh Đạo Trưởng liền đưa tay chụp lấy. Lão nhìn viên huyết châu trong lòng bàn tay rồi cười khà khà:
-Hóa ra tên Phong Vô Kỵ ấy đến là vì viên Già Lam Thiền Châu này.
Già Lam Thiền Châu vốn là bảo vật vô giá của Thiên Cực Môn. Tương truyền 500 năm trước, Thiên Cực Môn xuất hiện một võ giả kỳ tài là Thần Võ Già Lam. Người này chỉ 30 tuổi mà đã luyện đến cảnh giới Thần Võ, khiến cho ai nấy trong Thiên Cực Môn đều bội phục. Đáng tiếc, Thần Võ Già Lam lại vô cùng nóng vội. Khi luyện đến cảnh giới Thần Võ, y tự cho rằng mình đã đủ năng lực phi thăng thành tiên. Thế nên chỉ dựa vào tâm pháp Phi Thăng Quyết, Võ Thần Già Lam đã tiến hành Phi Thăng , cuối cùng thất bại thảm hại. Nên biết, những kẻ luyện đạo tu chân muốn phi thăng thì phải hội đủ hai điều kiện. Thứ nhất là phải luyện đến cảnh giới cuối cùng của việc tu chân, đây chính là điều kiện tiên quyết. Thứ hai, chỉ có thể phi thăng khi mà Vũ Môn mở ra. Vũ Môn là cảnh cửa nối liên thiên giới và nhân giới. Cứ 100 năm, Vũ Môn mới mở một lần trên trời. Võ Thần Già Lam không chịu được tới lúc Vũ Môn mở cửa nên đã bị thất bại. Khi y phi thăng, giông tố nổi lên, lôi đình cuồng nộ trên trời ngăn cản. Cho dù có một thân tuyệt học, Võ Thần Già Lam cũng không tránh khỏi tai họa. Thân thể y bị sét đánh tan thành tro bụi, linh lực trong người kết tụ lại thành huyết châu, chính là viên Già Lam Thiền Châu này. Đối với kẻ luyện đạo tu chân, chỉ cần nuốt viên huyết châu này vào sẽ tăng 100 năm linh lực. Người trong Thiên Cực Môn vô cùng thương xót cho người đệ tử tài hoa bạc mệnh nên không nỡ sử dụng Già Lam Thiền Châu. Họ đưa nó vào trong từ đường để thời cúng, đồng thời cũng đẻ răn đe chúng đệ tử, lấy đó làm bài học để cảnh giác. Cho đến 200 về trước, một nghịch đồ của Thiên Cực Môn đã đánh cắp Già Lam Thiền Châu rồi bỏ trốn. Các cao thủ của Thiên Cực Môn vô cùng phẫn nộ đã hợp sức nhau truy bắt tên nghịch đồ này. Không may tên nghịch đồ kia bị giết chết trên đường bỏ chạy, còn viên Già Lam Thiền Châu thì mất tích. Tới bây giờ, người trong Thiên Cực Môn vẫn truy tìm nó. Không ngờ bây giờ Già Lam Thiền Châu lại lọt vào tay của Vô Danh Đạo Trưởng của Đại Kiếm Môn.
-Ta đã tu luyện đến chí cảnh, có nuốt viên Già Lam Thiền Châu này cũng chẳng thể nâng cao được linh lực.
Vô Danh Đạo Nhân tự nhủ trong lòng rồi định đem cất đi. Nào ngờ lúc ấy người thiếu niên kia kêu gào dữ dội. Thân thể y co giật không ngừng. Ba hàng chữ đã xoay chuyển tạo thành một hình xoáy trôn ốc trên ngực y, khiến cho y vô cùng đau đớn.
Vô Danh Đạo Nhân nhìn thấy cảnh tượng ấy không khỏi kinh ngạc. Lão nhìn kĩ ba hàng chữ trên ngực người thiếu niên kia thì trán đẫm mồ hôi. Rốt cuộc ba hàng chữ trên ngực thiếu niên kia là thứ gì mà có thể khiến lão kinh sợ ?
-Cấm chú! Là ba cấm chú của thiên tộc, nhân tộc và ma tộc! Vô Danh Đạo Nhân thốt lên. Lão đưa hữu thủ ấn vào ngực thiếu niên kia, dùng linh lực của bản thân trấn áp ba hàng chữ đáng sợ.
Nguyên lai đây là ba loại cấm chú khác nhau của tam tộc: thiên, nhân và ma. Cấm chú vốn được sử dụng để trấn áp linh lực tiềm ẩn trong cơ thể. Nói cách khác, cấm chủ là chìa khóa phong bế linh lực. Theo truyền thuyết ghi lại từ thời thượng cổ, có những người khi sinh ra đã mang trong mình linh lực dị thường nhưng vì cơ thể yếu ớt, không thể chịu đựng nguồn linh lực đó nên mới buộc phải sử dụng loại cấm chú này.
Sau khoảng một nén nhang, thiếu niên kia đã bình tĩnh trở lại. Ba hàng chữ trên ngực y cũng đã thôi di chuyển nữa. Vô Danh Đạo Trưởng chậm rãi hỏi:
-Cậu bé, tại sao trên mình cậu lại có ba loại cấm chú khác nhau?
Người thiếu niên kia hoảng hốt nói:
-Cấm chú? Cấm chú là gì vậy? A, ta không biết!
Nói xong, y đưa mắt nhìn xuống ngực mình thì phát hiện vòng xoáy mà ba hàng chữ tại ra.
-Đây… Đây rốt cuộc là thứ gì vậy?
Vô Danh Đạo Nhân nói:
-Xem ra ngươi cũng không biết bản thân đã bị dính phải cấm chú rồi. Nói cho ta biết, ngươi tên là gì, quê quán ở đâu? Tại sao ngươi lại xuất hiện ở vùng này.
Ngươi thiếu niên kia đáp lại, trong lòng vẫn phảng phất sự sợ hãi, tựa như đã trải qua những chuyện kinh khủng.
-Ta tên tà Lạc Vũ. Nhà ta ở Ngũ Lỹ thôn tại Lạc Quốc. Cách đây ba hôm cha mẹ ta lần lượt qua đời, ta phải chôn cất họ. Lúc ấy không hiểu sao trên nền đất xuất hiện một lỗ đen cực lớn nuốt chửng lấy ta. Sau đó ta không biết gì nữa.
Vô Danh Đạo Nhân nhướng mày suy nghĩ. Lão đưa tay vuốt chòm râu rồi giải thích:
-Theo ta thì ngươi đã bị ma huyệt nuốt phải.
-Ma huyệt?
Vô Danh Lão Nhân cở chiếc áo rách rưới của mình rồi khoác lên người Lạc Vũ. Lão nói tiếp:
-Ma huyệt là ma vật của ma tộc. Chúng sót lại ở nhân giới sau khi tam giới phân chia. Ma huyệt thường hút lấy tinh huyết của người. Thường thì ma huyệt có hai đầu, thông ra hai hơi nơi khác nhau. Xem ra ngươi đã bị ma huyệt chuyển tới nơi này. Lúc nãy ta vừa cứu ngươi ra khỏi ma huyệt.
Lạc Vũ dập đầu trước mặt Vô Danh Đạo Trưởng rồi nói:
-Đa tạ ơn cứu mạng của ân công. Xin ân công cho biết quý tính đại danh để tôi sau này báo đáp.
Vô Danh Đạo Trưởng cười khà khà đáp;
-Ta cứu ngươi vốn đã không tính tới chuyện báo đáp. Có điều tại sao ngươi bị nuốt chung với Già Lam Thiền Châu.
Nói xong, lão đưa viên huyết châu cho Lạc Vũ xem. Chỉ thấy y rầu rĩ nói:
-Năm ngoái ta vào núi kiếm củi thì nhặt được nó. Thấy nó đẹp nên ta giữ trong người thôi.
Vô Danh Đạo Trưởng đưa viên huyết châu cho Lạc Vũ rồi cười:
-Xem ra ngươi có duyên với viên Già Lam Thiền Châu này. Thôi thì cứ giữ nó đi.
Lạc Vũ nhận lấy viên huyết châu thì vui mừng khôn xiết. Y cầm nó trong tay, xoa đi xoay lại cứ như đang cầm một thứ đồ chơi vậy.
Vô Danh Đạo Trưởng ngẫm nghĩ một lúc rồi nói.
-Tiểu tử, ngươi có muốn trở về nhà không?
Lão nhìn xuống thì thấy hai dòng nước mắt rỉ ra từ đôi mắt trong như ngọc của y.
-Ta…ta… không còn ai thân thích nữa. Ta có trở về nhà thì cũng không biết sau này sẽ sống ra sao.
Vô Danh Đạo Trưởng đưa tay xoa đầu Lạc Vũ. Lão thấy người thiếu niên trước mặt số mệnh thực là cô khổ, không nỡ để y sống một mình.
-Ngươi có muốn theo ta không. Ta sẽ dạy kiếm quyết cho ngươi, ngươi sẽ không bị người ta bắt nạt nữa.
Lạc Vũ mở to hai mắt nhìn Vô Danh Đạo Trưởng. Đây là lần đầu tiên y nghe thấy hai chữ “kiếm quyết”. Tuy không biết hai chữ ấy có ý nghĩa gì nhưng trong khoảnh khắc này y thực sự có hứng thú với nó. Bởi vì y không còn ai thân thiết trên cuộc đời này. Bởi vì đã có người thu nhận y. Hỏi làm sao y không theo người đó cho được.
-Ân công! Người thực sự thu nhận tôi sao?
Vô Danh Đạo Trưởng cười nói:
-Ngốc ạ. Ta đương nhiên muốn nhận ngươi làm đệ tử rồi. Từ nay ngươi hãy theo ta, ngày tháng sau này sung sướng hay cực khổ ta cũng không biết được. Có điều, chỉ cần ngươi theo ta, ta đảm bảo sẽ đem một thân tuyệt học truyền thụ cho ngươi, giúp ngươi trở thành nam tử đỉnh thiên lập địa, không bị kẻ khác coi thường.
Lạc Vũ lúc này không nghe thấy những lời đó. Y chỉ nghĩ trong đầu sao lại có người tốt với y đến thế. Từ khi cha mẹ qua đời, Vô Danh Đạo Trưởng là người đầu tiên đối tốt với y như vậy. Trong giây phút ấy, Lạc Vũ ôm chầm lấy Vô Danh Đạo Trưởng rồi nức nở khóc:
-Sư phụ ! Sư phụ ! Đệ tử nguyện theo sự phụ đến suốt cuộc đời này.
Vô Danh Đạo Trưởng ôm lấy tấm thân gày gò của Lạc Vũ. Lão bất giác cũng xúc động vô cùng. Đây chính là đứa đệ tử đầu tiên mà lão thu nhận, đứa đệ tử mà lão sẽ bồi đắp trở thành kiếm giả vô song của nhân tộc. Chỉ nghĩ đến việc ấy thôi, lão đã phấn chấn trong lòng. Vô Danh Đạo Trưởng ngẩng mặt lên trời rồi thét lớn:
-Ta có đồ đệ rồi ! Ta có đồ đệ rồi!
Năm ấy Lạc Vũ 13 tuổi. còn Vô Danh Đạo Trưởng đã 224 tuổi. Nhưng 10 năm về sau, danh tiếng của cả hai thầy trò đã vang xa khắp nhân giới.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

TỤ NGHĨA LÂU - Long Phi Tứ Hải - Chương 1: Huyết chiến bắt đầu


TỤ NGHĨA LÂU

Long Phi Tứ Hải

Chương 1: Huyết chiến bắt đầu


Thành Cô Phong là một địa bàn nổi danh trong võ lâm. Sở dĩ Cô Phong được nhiều người biết đến là bởi trong tòa thành này có một tửu lâu có tiếng tăm.

Tửu lâu này không bề thế, cũng không có rượu ngon nhưng lại là đệ nhất tửu lâu trong võ lâm. Bởi vì chủ nhân của tửu lâu này từng là thiên hạ đệ nhất cao thủ Thần Long Tuyết Kiếm Long Phi Tuyết. 

Sự tích anh hùng của Long Phi Tuyết, giang hồ ai ai cũng biết. Kiếm thuật của ông tinh thâm cỡ nào, võ lâm ai ai cũng bội phục. Ngay cả chưởng môn Võ Đang là Thiết Vân Tử và phương trượng Thiếu Lâm Khổ Nạn Đại Sư cũng từng bại dưới kiếm của Long Phi Tuyết.

Năm Long Phi Tuyết tám mươi tuổi, Tụ Nghĩa lâu đã được dựng ở thành Cô Phong. Nơi này đã trở thành chỗ tụ tập của các cao thủ trong giang hồ. Chỉ cần là anh hùng hảo hán trong giang hồ, đểu có thể ngồi trong Tụ Nghĩa lâu. Sau khi Long Phi Tuyết qua đời, tửu lâu này do một bằng hữu của ông ta trông nom. Trong võ lâm ai ai cũng phải kính nể người bạn này của Long Phi Tuyết. Bởi vì ông ta từng là bang chủ của bang hội lớn nhất trong thiên hạ. Long Xảo Công, bang chủ của Long Tuyệt Bang. 

Nhưng đó là chuyện của mười năm về trước, khi mà Long Tuyệt Bang còn ở thời kì hoàng kim. Sau khi Long Xảo Công qua đời, các bang phái các đã nổi lên làm Long Tuyệt Bang suy yếu. Hiện tại có tới ba bang hội đủ sức lay đổ Long Tuyệt Bang.

Một là Bá Vương Hội của Thâu Thiên Thần Thủ Lôi Đạo. 

Hai là Diêm La Đường của Thượng Quan Ngân Phụng.

Ba là Âm Sát Lâu của Túy Nguyệt Công Tử.

Hôm nay, ba bang hội ấy đều tề tựu ở Tụ Nghĩa lâu. 

Cả ba bang hội đều chung một mục đích. Đó là giết một người. 

Người mà cả ba đại bang hội muốn giết là ai ?

Những nhân sĩ trong giang hồ không ai dám hỏi. Bởi mọi người ai mà không biết thủ đoạn tàn bạo của Lôi Đạo, dính vào lão chỉ có chết mà thôi. Độc kế của Thượng Quan Ngân Phụng lại càng khiến mọi người không dám đến gần. Lòng dạ độc ác của Túy Nguyệt công tử càng làm cho nhân sĩ chính phái phải tránh xa còn người trong hắc đạo ai cũng khiếp vía sợ hãi.

Bởi vậy, hôm nay Tụ Nghĩa lâu nằm trong một biển gươm giáo trùng trùng của tam đại bang hội. Không một ai đứng ra giúp đỡ, xem ra người bị tam đại bang hội truy sát khó lòng mà toàn mạng. Nhưng có một kẻ tin chắc người bị truy sát ấy sẽ không chết. Y chính là Thôi Vạn Kiếm, chủ nhân hiện tại của Tụ Nghĩa Lâu.

Thôi Vạn Kiếm là người như thế nào?

Trong võ lâm không có mất người biết tường tận về y. Chỉ biết khi Long Xảo Công qua đời, toàn bộ cơ ngơi của Tụ Nghĩa Lâu đều được trao cho Thôi Vạn Kiếm, khi ấy y mới chỉ có chín tuổi, lại đang là môn hạ của phái Thương Hải. Nghe đồn năm mười chín tuổi, Thôi Vạn Kiếm rời khỏi phái Thương Hải, chính thức trở thành lâu chủ của Tụ Nghĩa lâu. Từ đó đến giờ, mọi việc của Tụ Nghĩa lâu đều do một tay y quán xuyến. Lúc này, cũng chỉ có y mới đương đầu với tình huống hiện tại.

Ngày hôm nay Thôi Vạn Kiếm cho đóng cửa Tụ Nghĩa lâu, không tiếp bất cứ khách khứa nào. Bởi vì trong Tụ Nghĩa lâu đang có một vị khách cực kì quan trọng. Đó là con trai của Long Xảo Công, Long Hiền Vân. Y cũng chính là bang chủ hiện tại của Long Tuyệt Bang. Có điều từ lúc Long Xảo Công quy tiên, Long Tuyệt Bang cũng chỉ còn hư danh mà thôi. Long Hiền Vân vô tài không những không thể phát huy cho Long Tuyệt Bang mà còn khiến nó ngày càng suy yếu.

Lúc này Long Hiền Vân mặt mày tái mét. Thôi Vạn Kiếm thì ung dung tự tại, ngay cả một chút hoảng sợ cũng không. Trên gương mặt anh tuấn của y còn ẩn chứa một nét cương nghị. Cho dù bên ngoài có là thiên binh vạn mã, tử thần giáng lâm cũng chưa chắc đã khiến y bấn loạn.

Thôi Vạn Kiếm cầm một chén trà đưa cho Long Hiền Vân rồi ôn tồn nói:

- Long công tử yên tâm. Công tử đang ở Tụ Nghĩa lâu là an toàn rồi.

Long Hiền Vân đón lấy chén trà nhưng vẫn vô cùng lo lắng.

- Làm sao ta yên tâm được. Bị cả tam đại bang hội truy sát, há có thể sống yên ổn sao?

Hóa ra kẻ bị tam đại bang hội truy sát là Long Hiền Vân. 

Chỉ cần y chết, Long Tuyệt Bang sẽ lập tức sụp đổ. Điều này Thôi Vạn Kiếm hiểu quá rõ. Bởi vậy y quyết tâm bảo vệ người con của Long Xảo Công. 

Thôi Vạn Kiếm khẽ vuốt thanh kiếm bên hông mình rồi cười nói:


- Chỉ cần bọn chúng vào đây, tôi sẽ giết không chừa một tên nào.

Long Hiền Vân cười khổ nói:

- Cậu biết những ai đang ở ngoài kia không?

Thôi Vạn Kiếm đến bên cửa sổ. Y nhìn bên ngoài một lượt rồi hững hờ nói:

- Có khoảng năm trăm tráng nam tay cầm binh khí. Nhưng bọn chúng không đáng ngại. Trong tửu lâu có tới ba mươi người từng là cao thủ, có thể chống chọi được.

Ba mươi người mà Thôi Vạn Kiếm nói chính là gia nô của Long Phi Tuyết. Nghe đồn trong những năm cuối đời, Long Phi Tuyết thu nhận không ít những cao thủ vào làm việc ở Tụ Nghĩa Lâu. Họ đều là những anh hùng thất thế sa cơ, không còn đường nào để đi nên buộc lòng phải tới chỗ Long Phi Tuyết nương nhờ. Cũng vì thế, Tụ Nghĩa lâu hiện tại đã có một số lượng cao thủ hộ vệ.

“Binh quý hồ tinh bất quý hồ đa”, ba mươi người này không chừng còn lọi hại hơn năm trăng tráng nam ngoài kia.

Long Hiền Vân nói:

- Năm trăm tráng nam ấy không đáng sợ, đáng sợ là Song Đao Tam Kiếm của Bá Vương Hội và Thất Đại Ma Thần của Diêm La Đường. Không biết Lục Đại Sát Thủ của Âm Sát Lâu có đến không nữa.

Song Đao Tam Kiếm, Thất Đại Ma Thần, Lục Đại Sát Thủ, tất cả đều là những cao thủ khét tiếng. Thôi Vạn Kiếm đương nhiên không thể không biết những người này.

- Xem ra sẽ có một trận đánh lớn đây. Y vừa nói vừa cảm thấy phấn chấn trong lòng. 

Thôi Vạn Kiếm là vậy, vô cùng phấn khích trước những trận đánh lớn, cho dù trận đánh đó nguy hiểm cỡ nào. 

Đúng lúc ấy, một tiểu nhị chạy lại chỗ Thôi Vạn Kiếm. Người này thấp lùn, gương mặt khắc khổ, dường như đã trải qua không ít chuyện đau buồn trong cuộc đời. Y đến đưa cho Thôi Vạn Kiếm một phong thư.

Thôi Vạn Kiếm mở thư ra xem, sắc mặt y trở nên rất vui vẻ. 

Long Hiền Vân ngạc nhiên hỏi;

- Trong thư viết gì vậy ?

Thôi Vạn Kiếm cười nói:

- Các bằng hữu của tôi sắp tới đây để giúp sức. Chỉ cần có họ tương trợ, cho dù Lôi Đạo, Thượng Quan Ngân Phụng hay Túy Nguyệt Công Tử đích thân xuất mã, tôi cũng không hề phải bận tâm.

Long Hiền Vân tò mò hỏi:

-Rốt cuộc bằng hữu của Thôi Vạn Kiếm là ai mà có bản lĩnh đến vậy?

- Thôi Vạn Kiếm tôi kết giao rất nhiều bằng hữu. Nhưng được gọi là sinh tử chi giao thì chỉ có bốn người. Trong bốn người đó, có một người tuyệt đỉnh thông minh, từng là bổ đầu của Lục Phiến Môn. Lại có người nổi tiếng về phi đao, chưa bao giờ xuất thủ thất bại. Có người được mệnh danh là “thần trộm”, không có món đồ nào là không lấy được. Lại có người được mệnh danh là đệ nhất bảo tiêu trong thiên hạ. 

Thôi Vạn Kiếm vừa nói vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này y vô cùng tự tin với trận chiến sắp tới. Chỉ cần có bằng hữu đến cứu viện, hôm nay y có thể bảo vệ được giọt máu của Long Xảo Công.

****


Long Hiền Vân bị tam đại bang hội truy sát.

Long Tuyệt Bang sắp bị người ta đạp đổ. 

Lúc này Tụ Nghĩa lâu là chỗ dựa duy nhất của bang hội từng một thời hùng bá võ lâm. 

Nhưng Tụ Nghĩa lâu đang bị tam đại bang hội bao vây. Liệu nơi đó có thể trụ đến lúc nào?

Thôi Vạn Kiếm không biết. Căn bản y không nắm chắc mình có mấy phần cơ hội cứu được Long Hiền Vân. Có điều, y dù có chết cũng phải bảo vệ được người này. Đó là lời thề lúc y mới trở thành lâu chủ của Tụ Nghĩa lâu. Một lời thề như dao chém đá, một lời thề khắc cốt ghi tâm, suốt đời không thể quên được. Cả ba mươi người trong Tụ Nghĩa lâu cũng không thể quên được lời hứa này.

Sau một hồi bàn bạc, Thôi Vạn Kiếm đã sắp đặt đâu ra đấy. Tửu lâu này có cả thảy ba tầng, hai mươi người đã phục sẵn ở lầu một. Họ chính là những người đầu tiên ngăn cản đợt tấn công của tam đại bang hội. Trên lầu hai, Thôi Vạn Kiếm để lại mười người trấn giữ. Còn lầu trên cùng, chỉ có một mình y hộ vệ cho Long Hiền Vân.

Nhân số ít ỏi, quân địch hùng mạnh, người của Tụ Nghĩa Lâu đang cận kề với cái chết. 


Nhưng bọn họ căn bản đã không nghĩ đến việc sống sót nữa. Người trong giang hồ sớm đã quên đi tính mạng của mình lâu rồi.

Hôm nay, người của Tụ Nghĩa lâu quyết chọn một cái chết oanh oanh liệt liệt. 

Hôm nay, máu sẽ đổ xuống ở Tụ Nghĩa lâu. Máu của kẻ thù và của chính bọn họ.

“Giết người không thấy máu, thấy máu không anh hùng”, hôm nay ai là anh hùng ?

Ba mươi gia nô của Long Phi Tuyết chính là anh hùng. Bọn họ suốt mười mấy năm nay đã quen với công việc quét chùi lau dọn, bàn tay sớm đã thích cầm chổi, bổ củi hơn là xách cung kiếm rồi. Nhưng khi cần, những bàn tay ấy sẵn sàng trở thành những bàn tay giết địch. 

Khí thế cao ngất của ba mươi người này khiến cho Long Hiền Vân cũng phải kinh ngạc.

- Thật…thật không dám tin họ là gia nô của Long Phi Tuyết !


Thôi Vạn Kiếm cười nói:

- Gia nô của Long Phi Tuyết không phải kẻ tầm thường. Bọn họ ai cũng là anh hùng hảo hán, sớm coi cái chết nhẹ tựa lông hồng rồi. Thế nên tôi mới để họ trấn giữ ở lầu dưới.

Những người không sợ chết chính là những người nguy hiểm nhất trên chiến trường. Thôi Vạn Kiếm biết rõ điều này. Nhưng y không khỏi thấy chua xót khi nghĩ đến cảnh từng người một trong số ba mươi gia nô kia ngã xuống. Họ với y thực chất đều là những kẻ trông nom Tụ Nghĩa lâu, tình cảm chẳng khác nào người cùng một nhà. Thấy người cùng một nhà sắp đi vào chỗ chết, ai lại không đau buồn. 

- Các anh em ! Thôi Vạn Kiếm nén đau khổ hét to một tiếng. Hôm nay chúng ta nhất định phải bảo vệ được người con của Long Xảo Công. 

Đáp lại là những lời hò reo như sấm dậy:

- Nhất định, nhất định.

Bọn họ vừa dứt lời thì kẻ thù đã tấn công. Hơn một trăm nam nhân mặc áo giáp, tay cầm đủ loại vũ khí đã xông vào khoảng sân trước Tụ Nghĩa lâu.

Người của Bá Vương Hội ! 

Bá Vương Hội đã mở đợt tấn công đầu tiên!

Bá Vương Hội thủ đoạn tàn bạo nhất giang hồ. Người của Bá Vương Hội là những kẻ dã man nhất trong những kẻ dã man. Họ đã không động thủ thì thôi, một khi động thủ là có kẻ sống không bằng chết. 

Hai mươi gia nô của Long Phi Tuyết biết rõ điều ấy. Họ lập tức triển khai thế trận, vô cùng cảnh giác với đám người của Bá Vương Hội. 

“Bình” một tiếng. Chiếc bàn lớn trong tửu lâu bị một gia nô đánh bay ra ngoài. Người này chưởng lực hùng hậu, khiến cho chiếc bàn như một quả đạn pháo, phá tan đội hình của Bá Vương Hội.

“Ai cha”, người gia nô ở bên cạnh kêu lên. 

- A Tam, chiếc bàn này mắc lắm đấy. Ngươi thật là không biết tiếc của mà !

Người vừa xuất chưởng làu bàu nói:

- Đến giờ mà người vẫn còn thấy tiếc của sao, Phí chưởng quầy. Hôm nay chỉ e một tấm vãn của Tửu Lâu cũng bị phá nát.

A Tam vốn là tiểu nhị trong Tụ Nghĩa lâu. Cái tên A Tam là do mọi người ở đó đặt cho y. Kì thực, y tên là Chu Cửu Phùng, hiệu xưng Thiết Chưởng Phá Sơn. Hơn hai mười năm về trước, Chu Cửu Phùng là đại hiệp danh nổi khắp Tứ Xuyên. Vì đắc tội với người của triều đình mà toàn gia bị diệt, bản thân y võ nghệ cao cường cũng phải cao chạy xa bay, cuối cùng phải đến Tụ Nghĩa lâu này làm một anh tiểu nhị. Tuy thế nhưng Thiết Chưởng Phá Sơn của A Tam không vì vậy mà mai một. Một chiêu lúc nãy xuất ra cho thấy Chu Cửu Phùng vẫn còn nặng cán lắm.

Người được gọi là “Phí chưởng quầy” kia cười toe toét:

- Đã vậy thì ta bắt bọn chúng đền lại.

Y vừa nói vừa cầm chiếc bàn tính bên cạnh lên. 

Bàn tính vốn dĩ dùng để tính toán. Nhưng khi cần bàn tính cũng có thể trở thành một thứ vũ khí cực kì lợi hại.

Phí chưởng quầy đưa tay gảy không ngớt, hạt gỗ trong bàn tính bắn ra rào rào như mưa. Thêm chục tên nữa dính phải hạt gỗ, gục xuống ngay lập tức.

A Tam không nhịn nổi nói;

- Phí chưởng quầy, khá lắm!

Phí chưởng quầy này vốn là Diệu Thủ Tú Tài Đồng Chính Bân. Hai mươi năm về trước, Đồng Chính Bân cùng ba người bằng hữu xông vào sào huyệt của Thất Tuyệt Ma Tôn. Cuối cùng, sau mười ngày mười đêm, ba người bằng hữu kia đều bị Thất Tuyệt Ma Tôn giết, chỉ có duy nhất Đồng Chính Bân là sống sót. Nhưng y đã kịp thời rửa hận cho bằng hữu, một chưởng lấy mạng của Thất Tuyệt Ma Tôn. Sau trận này, Đồng Chính Bân quy ẩn giang hồ, trở thành một tay chưởng quầy trong Tụ Nghĩa lâu, lấy việc tính tiền làm thú vui qua ngày. 

Mấy người của Bá Vương Hội thấy đồng bọn chết thảm không khỏi cảnh giác. Nhiều tên khác xông lên, lấp vào chỗ của những kẻ ngã xuống. Phút chốc người của Bá Vương Hội đã đến trước cửa Tụ Nghĩa lâu rồi.

Phí chưởng quầy hét to: 

- Anh em, tiếp khách!

Sau lời hét ấy, hơn chục gia nô xông lên. Bọn họ tay cầm chổi cùn, giế rách, củi khổ, đòn gánh, vung lên loạn xạ. Đám người của Bá Vương Bang thấy vũ khi kì lạ như vậy không khỏi bất ngờ. Nhiều kẻ bị trúng chiêu, máu tươi bắn ra như suối.

Nhưng trong số những kẻ tấn công, cũng có người là cao thủ. Một tên xông lên cầm lấy đòn gánh của A Tam. Y vận kình lực vào định bụng bẻ gãy đòn gánh. 

A Tam cũng không chịu thua. Một thân nội công của y liền truyền cả vào trong đòn gánh.

- Nội công khá lắm ! Người kia lên tiếng. Trên trán hắn, mồ hôi đã bắt đầu chảy ra.

A Tam vẫn bình ổn như không có chuyện gì. Y trầm người xuống rồi xoay mạnh đòn gánh sang một bên. Tên kia không dám bỏ đòn gánh ra. Lúc này, nếu y buông tay ra, nội lực của A Tam sẽ chấn nát nội tạng của y ngay. Nhưng y chưa kịp suy nghĩ gì, đã thấy bên gáy mát lạnh. Sau đó, đầu thân phút chốc tách làm hai. 


A Tam kêu lên:

- Tiểu Phúc, ngươi làm hỏng mất chuyện tốt lành của ta rồi!

Một người thân hình tròn vo như viên thịt, tay cầm tiêm đao cười nói:

- Con bà nó, bây giờ là lúc nào mà ngươi còn muốn tỉ thí nội lực. Ngươi rảnh quá ha!

Người này vốn là đầu bếp của Tụ Nghĩa Lâu, tên gọi là Tiểu Phúc. Nhưng cách đây mười mấy năm, y có tên là Trương Thuận Tử. Trương Thuận Tử vốn là trại chủ của Bàng Ngư trại, tung hoành một cõi Trường Giang. Sau y bị phó trại chủ Tần Thiên Nghĩa ám toán nên phải bỏ chạy khỏi Bàng Ngư trại rồi đến Tụ Nghĩa lâu trở thành một anh đầu bếp với tiên gọi Tiểu Phúc. Tiểu Phúc quanh năm làm bạn với tiêm đao, chặt không biết bao nhiêu là các loại thịt, hôm nay tiêm đao của y rốt cuộc cũng chặt thịt người. Chính y vừa mới chặt đầu của kẻ lúc nãy. Cũng vì việc này mà A Tam thấy khó chịu. Nhưng A Tam không có thì giờ để cãi nhau nữa, 

Người của Bá Vương Bang vẫn tiến lên. Bây giờ chúng xông vào Tụ Nghĩa Lâu rồi. Gia nô của Long Phi Tuyết ở lầu một vốn chỉ có hai mươi người, bây giờ lâm vào cảnh lấy một địch mười. 

Tiếng hò hét vang dậy tứ phương. Là tiếng của người trong Bá Vương Hội. Người của Tụ Nghĩa lâu vẫn kiên cường chống đỡ nhưng không hề la hét. Bọn họ phải tiết kiệm sức lực, phải bảo vệ cho lầu một này nên không thể phung phí. 

Một canh giờ.

Hai canh giờ.

Ba canh giờ trôi qua. Trong Tụ Nghĩa lâu vẫn vang lên tiếng đánh nhau.

Máu chảy lênh láng dưới sàn nhà. Bàn ghế bị đập nát đến không còn nguyên vẹn. Còn người thì sao ? 

Gần trăm thi thể chất đống trên sàn nhà, nhưng không có lấy một người của Tụ Nghĩa lâu.
“Binh quý hồ tinh bất quý hồ đa”, đây là điều mà Thôi Vạn Kiếm đã dự đoán từ trước. Các gia nô của Long Phi Tuyết ai nấy đều có võ công cao cường, có thể địch lại đối phương với quân số đông hơn. Nhưng họ có thể chống cự đến bao giờ? 

Tiểu Phúc vung tiêm đao từ trái qua phải, rồi lại từ phải qua trái. Mấy cánh tay bị phạt đứt bay lên vù vù. Y thở hổn hển nói:

- Con bà nó, không biết còn bao nhiêu tên nữa ?

Một kẻ tay cầm que củi đang giao đấu với ba người của Bá Vương Bang quay sang nói: 

- Còn đứng đấy làm gì, mau qua đây giúp ta.

Y vừa nói đến chữ “giúp” thì que củi đã bị kẻ địch chém gãy. Củi gãy còn tay, đôi tay y vung mạnh vào mặt đối phương tạo thành một tiếng “chát”. Kẻ bị trúng chiêu gương mặt không còn nguyên vẹn nữa, cơ hồ đã bị đập nát đến lòi cả xương rồi. 

- Thiếu Lâm Phục Hổ Quyền ! Hai tên còn lại thốt lên.

Người kia cười hô hô rồi xông vào. Đôi tay của y lúc thì đấm, lúc thì chặt, lúc thì móc. Nhìn qua thì biết không còn là quyền pháp Thiếu Lâm. 

Hai kẻ kia vừa chống đỡ, vừa thấy khiếp đảm, không biết người trước mặt sao lại biết nhiều loại quyền pháp đến vậy. Thiếu Lâm Phục Hổ Quyền, Tảo Hoa Diệp Lạc Quyền của Thư Gia ở Phúc Châu, Phân Cốt Quyền của Huyền Tịnh Môn, lại có cả Đường Lang Quyền của phái Viên Vũ, trong khoảnh khắc trút ra hết.

Tiểu Phúc vội đến trợ lực. Tiêm đao của y nhanh như điện xẹt, cắt đứt yết hầu của một tên. Tên còn lại cột sống bị đánh gãy thành chín đoạn, thân thể y như cây chuối bị người ta đốn, lập tức gục ngã.

Tiểu Phúc vuốt mồi hôi trên mặt rồi nói: 

- Mi gặp xui nên mới đụng phải Tạ thúc thúc.

“Tạ thúc thúc” mà Tiểu Phúc nói chính là Thần Quyền Tạ Vĩ Khởi danh tiếng ở Sơn Đông. Tạ Vĩ Khởi học võ từ nhỏ, từng thỉnh giáo không ít danh sư trong thiên hạ nên am hiểu rất nhiều các loại quyền pháp. Có điều người này tính tình quá cương trực. Một lần đi ngang qua huyện Thất Thạch, thấy tri huyện cưỡng hiếp gái nhà lành nên không kìm lòng được, một tay đánh gãy cổ tên cẩu quan đó. Cũng vì vậy mà Tạ Vĩ Khởi bị tróc nã khắp nơi nên phải ẩn náu ở Tụ Nghĩa lâu. 

Người của Bá Vương Bang vẫn xông lên. Có điều bọn chúng đã bắt đầu nản chí. Qua một canh giờ, không còn tên nào dám xông vào nữa. Tất cả đều đứng ở bên ngoài, quăng cái nhìn sắc lạnh vào những người trong Tụ Nghĩa lâu.

Tạ Vĩ Khởi cầm một thanh gỗ lên rồi nói: 

- Không có ai bị thương chứ ?

Không hề có tiếng đáp lại. 

Không có ai bị thương. Nhưng không có nghĩa họ không thấy mệt mỏi.

Phí chưởng quầy mồ hôi nhễ nhại nói: 

- Anh em phải đề cao cảnh giác, bọn chúng chưa biết thực lực của chúng ta ra sao nên vẫn chưa tung hết lực lượng. Mới chỉ có Bá Vương Hội tấn công, vẫn còn Diêm La Đường và Âm Sát Lâu nữa.

Bên ngoài, ánh tịch dương bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối đang ngày một hưng thịnh. Xung quanh Tụ Nghĩa lâu, đèn đuốc đã sáng rực.


Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

[Kiếm hiệp] Đoạt mệnh vô tình - Đoạt tình đao - Chương 1


Đoạt mệnh vô tình - Đoạt tình đao

Tác giả: Long Phi Tứ Hải

Chương 1


Tại một quán trà nhỏ ven sông Hoài, có hai nam nhân ngồi uống trà nhàn nhã. Một người vận kình trang màu đen từ đầu đến chân, thân hình khôi vĩ, cặp mắt sắc lẹm như chim ưng. Y khoảng tứ tuần nhưng tinh lực sung mãn như mới ngoài hai mươi. Trong giang hồ khó có thể tìm người thứ hai có thần thái như y. Người có võ công trên y tuyệt không quá 5 người. Trong 5 người đó, tuyệt không có ai có thể thoát khỏi sự truy lùng của y. Y chính là đệ nhất cao thủ của Lục phiến môn Phi Long Ngự Thiên Quan Tiểu Ba.



Hai tháng trước Quan Tiểu Ba phá một vụ trọng án của kinh thành. Em trai của đương kim hoàng thượng, Nam Tịnh Vương âm mưu soán ngôi, đã ngầm liên kết với hai vị đại tướng trong triều nhân lúc hoàng thượng xuất cung mà chiếm lấy kinh thành. Đại sự của Nam Tịnh Vương sắp hoàn thành thì Quan Hiểu Ba từ trên trời rơi xuống phá vỡ kế hoạch của y. Hai vị đại tướng trước ngày tạo phản bị nhốt vào đại lao. Bản thân y dù võ công hơn người cũng không thoát khỏi Thiên Võng Đại La Thủ của Quan Tiểu Ba. Chỉ trong có ba ngày, kế hoạch kinh thiên động địa của Nam Tịnh Vương đã bị phá sản, danh vọng vì của Quan Tiểu Ba vì thế lại càng tăng lên. 


Nhưng danh vọng của y có cao thế nào cũng không thể vượt qua người thanh niên ngồi đối diện. Đó là một nho sinh trẻ tuổi, tướng mạo thanh tú. Toàn thân người này phát ra một luồng khí lạnh lẽo như băng tuyết. Đôi mắt của người này sáng quắc, tựa hồ không có bí mật nào mà y không khám phá ra. Thỉnh thoảng y lấy một thanh đoản đảo ra lau chùi. Bất quá đó chỉ là một thanh đao rất đỗi bình thường như những thanh đao khác nhưng Quan Tiểu Ba chăm chú quan sát nó, coi nó như một thần binh hiếm có trên giang hồ.


- Là Phi Yến Lưu Loan của Thiên Mã Thần Ma ?


Nam nhân áo trắng khẽ gật đầu. Đôi môi y khẽ mỉm, hàm chứa một nụ cười ngạo nghễ. Quan Tiểu Ba thở dài rồi nói:


- Là ngươi đã giết Thiên Mã Thần Ma? Trừ khi gã quái vật đó chết, đao của hắn mới ở trên tay ngươi.


Nam nhân kia nhìn Quan Tiểu Ba một cách mỉa mai rồi hắng giọng:

- Ta không nhất thiết phải giết y mới đoạt được vật này.

-Y chưa chết? Quan Tiểu Ba sửng sốt hỏi.

- Bất quá y đang tá túc trong Thiết Huyết Đại Lao mà thôi. Nhưng ta không chắc y có thể sống cho tới mùa thu. Ngươi cũng biết tội ác tày trời của y mà.

Quan Tiểu Ba ngẩn người một lúc rồi cười lớn:

- Không hổ danh là Nam Thiên Bộ Thần.

Trong Lục phiến môn có một giai thoại về hai bộ đầu giỏi nhất. Một người chuyên hoạt động ở miền Bắc, được gọi là Bắc Thiên Bộ Thần. Người ấy chính là Phi Long Ngự Thiên Quan Tiểu Ba. Người còn lại chuyên phá các vụ án ở miền Nam, có biệt danh là Nam Thiên Thần Bổ. Ngoài ra y còn được giang hồ kinh nể coi là người thông minh nhất thiên hạ. Kẻ ấy đang ngồi đối diện với Quan Tiểu Ba, Đoạt Tình Công Tử Diệp Vân Phi. 


Xét về niển kỉ, Quan Tiểu Ba hơn Diệp Vân Phi 20 tuổi. Lúc y vào Lục phiến môn, e rằng vị Đoạt Tình Công Tử kia vẫn còn bú sữa mẹ. Thế nhưng Diệp Vân Phi chỉ mất có ba năm ngắn ngủi để tề danh với Quan Tiểu Ba, thiết nghĩ năng lực phá án của y tuyệt không kém Quan Tiểu Ba chút nào, nếu như không muốn nói là hơn hẳn. 


"Trường giang sóng sau xô sóng trước", đến bây giờ Quan Tiểu Ba mới cẩm nhận được câu thơ ấy. Y khẽ mỉm cười rồi nói:

- Xem ra Quan mỗ già thật rồi. Ta bỏ phí mất mười năm để truy tìm tên Thiên Mã Thần Ma ấy, không ngờ ngươi chỉ mất có vài năm là đã bắt được hắn.


Thiên Mã Thần Ma là thủ lĩnh của Thập Nhị Phi Tặc, hoành hành khắp thiên hạ, giết không biết bao nhiêu quan sai của triều đình. Cách đấy mười năm, Quan Tiểu Ba lập thệ phải tóm gọn Thập Nhị Phi Tặc nhưng rốt cuộc y chỉ bắt được 11 tên. Kẻ cuối cùng là Thiên Mã Thần Ma thì y không thể tóm được. 

Một là vì kẻ này hành tung bất định, hai là y tinh thông thuật dịch dung, có thể hóa ra hai trăm khuôn mặt khác nhau. Ba là Thiên Mã Thần Ma vô cùng xảo quyệt, y luôn hành động trước Quan Tiểu Ba một bước. Thành ra vị Phi Long Ngự Thiên của Lục phiến môn có dồn hết tâm sức nhưng đến cuối cũng chỉ là công cốc.

- Ngươi có muốn gặp Thiên Mã Thần Ma không? Diệp Vân Phi hỏi.

Tốn gần mười năm điều tra nhưng Quan Tiểu Ba chưa bao giờ đối diện với Thiên Mã Thần Ma, thế nên trong lòng y cũng có chút tò mò, không biết tên tặc tàn bạo ấy tướng mạo ra sao. Nhưng Quan Tiểu Ba sực nhớ ra một chuyện rồi nói:

- Nghe nói y luyện thuật dịch dung củ Cửu Tiên Cư Sĩ nên đã hủy khuôn mặt rồi. E rằng gương mặt của y rất khó coi.

Diệp Vân Phi cười nói:

- Ngươi nói không sai. Bây giờ, y chẳng khác nào một tên quái vật trong Thiết Huyết Đại Lao cả. Có điều khi bắt được y ta mới biết y không phải thủ lĩnh thực sự của Thập Nhị Phi Tặc.
Quan Tiểu Ba toàn thân chấn động:

- Không...không thể nào. Ta đã điều tra suốt 10 năm nay, Thiên Mã Thần Ma đích thực là thủ lĩnh của Thập Nhị Phi Tặc...

-Ta cũng nghĩ như ngươi, nhưng khi xâu chuỗi những nạn nhân của Thập Nhị Phi Tặc ta mới biết còn có một kẻ đứng sau bọn chúng.

Quan Tiểu Ba khẽ cau mày rồi hỏi:

-Nạn nhân của bón chúng có cả thảy 32 vị quan. 16 quan thất phẩm, 10 quan tứ phẩm, 6 quan nhị phẩm. Ta đã điều tra, giữa bọn họ không có sự liên quan nào cả.


Diệp Vân Phi cười nói:


- Không có sự liên quan chính là sự liên quan lớn nhất, Quan đại nhân à! Thập nhị phi tặc không phải loại giết người mà không có tính toán. Thiên Mã Thần Ma giết người hẳn có mục đích của hắn. Bởi giết quan triều đình không phải là đã đắc tội với Lục phiến môn sao?

Quan Tiểu Ba gật gù nói:

- Chuyện này ta đã nghĩ tới, nhưng thật khó để tìm thấy mối dây liên kết giữa các nạn nhân.

Diệp Vân Phi cười nói:

-Người đầu tiên mà Thập Nhị Phi Tặc giết là ai?

Quan Tiểu Ba đáp:

-Dương Hán, người nắm giữ binh lực ở thành Liễu Sương. Y là cao thủ nhất phẩm của triều đình, lập được khá nhiều công lao. Từng tham gia chiến dịch chống quân Hoài Tộc cách đây 10 năm.

Diệp Vân Phi đặt Phi Yến Lưu Loan đao xuống bàn rồi hỏi tiếp:

- Trong 31 người còn lại, còn có ai tham gia chiến dịch chống quân Hoài Tộc 10 năm về trước.

Quan Tiểu Ba giật mình nói:

- Chỉ có 2 người thôi. Ngoài Dương Hán thì còn Tống Chi Thanh và Đoạn Cửu Xuân. 

Diệp Vân Phi nói tiếp:

- Bọn họ chết như thế nào?

Quan Tiểu Ba đáp:

- Dương Hán trong lúc lên kinh thì bị ám sát. Y bị Thập Nhị Phi Tặc dùng ám khí giết chết. Tống Chi Thanh đang ở trong phủ đệ của mình, nửa đêm bị Thập Nhị Phi Tặc ám sát, chết không toàn thây. Đoạn Cửu Xuân bị trúng độc Nhất Nhật Đoạn Trường của Thập Nhị Phi Tặc mà chết. Ba người này không hề có quan hệ gì với nhau, ngoại trừ việc tham gia chiến dịch chống Hoài Tộc 10 năm trước. 


Diệp Vân khẽ nhíu mày rồi nhìn lên thanh Phi Yến Lưu Loan. Đột nhiên y nói: 

- Ba người ấy mới là những nạn nhân thực sự của Thập Nhị Phi Tặc. Những người khác chỉ là kế tung hỏa mùa của Thiên Mã Thần Ma mà thôi.

Quan Tiểu Ba nói:

- Ngươi dựa vào chứng cớ gì mà khẳng định điều đó?


Diệp Vân Phi đưa Phi Yến Lưu Loan lên trước mặt Quan Tiểu Ba rồi nói:

-Dựa vào thanh đao này. Phi Yến Lưu Loan là bảo đao của Thiên Mã Thần Ma, cũng là bảo đao của võ sĩ Hoài Tộc. Ngươi chưa từng gặp y nên không để ý tới cây đao này của y. Thực ra, thanh niên Hoài Tộc đến tuổi trưởng thành đều có 1 thanh đao như thế này. Họ coi nó như sinh mạng của mình.


Quan Tiểu Ban nhất thời chấn động. Giọng của y run run:
-Thiên Mã Thần Ma là người Hoài Tộc ? Vậy 11 tên còn lại cũng...


Diệp Vân Phi cười đáp:


-11 tên còn lại không có tên nào dùng đao nên khó có thể xác định là người Hoài Tộc hay không. Nhưng chỉ dựa vào Thiên Mã Thần Ma là có thể khẳng định vụ án 32 quan sai bị giết có liên quan đến chiến dịch chống lại Hoài Tộc của 10 năm trước.